Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

Em thấy..................

PN - Tối nay, cũng như bao ngày, đã 9g tối anh vẫn chưa về nhà. Em đang viết bài luận văn cho xong, mẹ ngồi khâu lại chiếc áo bị cháy do tàn thuốc lá của anh. Nhìn mẹ chợt em nghĩ về anh…
Em thấy anh rủ bạn về nhà vui vẻ, ăn nhậu xả láng, bàn tán chuyện đời, chuyện cơ quan, chuyện nhà sếp, chuyện quan trường… đủ thứ chuyện nhậu hoài, nói hoài hổng hết. Em thấy mẹ cặm cụi dọn dẹp thức ăn dư, nhặt từng vỏ lon xếp lại, sáng mai gọi ve chai rồi ra chợ đổi lấy chục chanh, pha nước cho thằng con tỉnh rượu mỗi khi say.
Em thấy anh sáng ra sạp gom gần hết báo, đọc ngấu nghiến chuyện đời, chuyện quan liêu, chuyện cửa quyền, chuyện Mỹ, chuyện I rắc, chuyện World Cup... Mẹ cứ thế lui cui, cẩn thận xếp từng tờ báo, tách riêng ra những phần quảng cáo, rồi ngập ngừng hỏi cái này cân ký bán được hông con?
Em thấy anh chơi hết lòng với bạn, chẳng bỏ về dù tăng hai hay tăng ba... Còn mẹ cứ trằn trọc ra vô mãi. 2g sáng rồi mà phòng nó vắng tanh.
Em thấy anh sau một ngày làm mệt mỏi, về nhà bật máy lạnh, nghỉ ngơi thư giãn, chẳng muộn phiền. Em thấy mẹ ra hiên nằm những ngày trời nóng, lẩm bẩm tính xem điện tháng này có quá định mức chưa.
Em thấy anh ghiền chơi vi tính, cứ băn khoăn hoài chuyện nâng cấp CPU thế nào để chơi cho thoải mái. Em thấy mẹ rất ghiền xem cải lương, cứ chậm nước mắt, cứ cười vui khi xem hoài cái tivi cà giật, cái tivi đã có từ thời anh còn chạy quanh xóm tắm mưa.
Em thấy anh là chuyên viên vi tính, viết phần mềm để quản lý công ty, xem công nợ, lãi lỗ, bấm một phát là có ngay. Thế mà anh chẳng thể tính đúng được tình thương của người mẹ. Em thấy mẹ chẳng cần vi tính, vẫn “lập trình” con cá, mớ rau, vẫn biết chị Hai cái áo ủi không ngay, anh đi đôi giày cả tuần chưa chịu đánh xi!
Em thấy anh mãi lo những chuyện lớn mà quên đi những chuyện nhỏ quanh mình. Em thấy mẹ suốt đời vụn vặt mà vẫn dạy con mình được những bài học lớn lao...
H.L.
Trích từ phunuonline.com.vn

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

Sự từ chối đầu tiên

Jul 12, 2012 3:42 PM
Nộp hồ sơ cho Kitty đi học, đi phỏng vấn, và chờ kết quả, làm mẹ liên tưởng đến những năm tháng còn đi học, cũng hồi hộp chờ kết quả mình có đậu hay rớt.
Lần này chỉ là việc đăng ký cho nhỏ đi học. Lần tìm danh sách xem có tên con không? tìm mãi tìm mãi vẫn không thấy, cũng có hơi thấy vọng, hụt hẫn đôi chút, giống như hồi siêu âm con là con gái vậy. Hụt hẫn vì lúc trước siêu âm là trai. Thế mà bây giờ sinh con ra là con gái, nhưng nếu có phép màu nào đó cho đổi giới tính lại, ba mẹ vẫn chỉ mong con là con gái của ba mẹ, cũng tương tự như bây giờ, sự từ chối đầu tiên nhà trường dành cho con, cũng không làm ba mẹ buồn lòng mấy, bởi biết đâu được đó lại là cơ hội con được học ở một ngôi trường tốt hơn, và cũng là cơ hội để ba mẹ được chăm con thêm vài tháng cho cứng cáp.
Bé con của mẹ bây giờ giỏi lắm, ba đã dạy con biết ạ khi mẹ đi làm về, biết bắt chuyện với mọi người dù chỉ ê a những từ chưa rõ nghĩa, đi vững rồi, biết leo lên leo xuống cầu thang, biết đội nón, biết nịnh ba mỗi khi ba đi làm về, biết xem quảng cáo những bài hát ưa thích, biết giận lẫy khi ba mẹ cấm không cho làm gì đó. Biết ôm mẹ, đòi mẹ mỗi khi buồn ngủ.
Mỗi ngày nhìn con lớn lên, biết nhiều hơn khiến ba mẹ cảm thấy vui và hạnh phục. Chỉ cần nhìn thấy con cười là bao mệt mỏi đều tan biến.
Chúc con luôn khỏe mạnh, hay ăn chóng lớn và luôn cười.

Mẹ đi phỏng vấn cho Kitty đi học

Sáng nay mẹ đi nộp hồ sơ cho Kitty đi học, mẹ phải ngồi chờ gọi tên vào phỏng vấn. Cho con đi học mà cũng bị phỏng vấn, làm mẹ liên tưởng đến những lúc chờ phỏng vấn xin việc. Cảm giác của mẹ cũng hồi hộp chẳng kém những lúc phỏng vấn khác.

Trong phòng phỏng vấn có 3 cô, chắc 1 hiệu trưởng và 2 hiệu phó. Có 2 cô mặt mày hiền lành, dễ chịu, còn 1 cô thì không thấy cười. Cô ngồi giữa có nhìn thấy hình của con và nói, chà con bé mắt to chưa này. Cô có hỏi đôi câu về con nhưng cuối cùng lại nói nếu trong chỉ tiêu còn chỗ thì bé sẽ được nhận, còn không chắc chờ năm sau.

Có vẻ không được suôn sẻ cho lắm vì hộ khẩu chúng ta khác tuyến với nhà trường mà, nhưng mẹ cũng hy vọng là con sẽ được nhận, mẹ muốn bước khởi đầu vào đời của con được thuận lợi. Mọi bất trắc, trở ngại trong cuộc đời này mẹ xin được nhận hết, chỉ mong con có cuộc sống nhiều may mắn và bình yên.

Cầu Trời Phật mong con được nhận. Hix mẹ chẳng biết phải làm gì khác cả con gái của mẹ ah.                   

Những trò mới của Kitty

Jun 20, 2012 3:26 PM

- 12 tháng con đã biết đi vững, không té nhiều như hồi 11 tháng nữa rồi.
- Con đã biết bye bye ba mẹ mỗi khi ba mẹ đi làm.
- Con biết vỗ tay khi mẹ hát : Vỗ tay bà cho ăn bánh.
- 12.5 tháng con đã biết mi gió. Hôm qua ba khoe với mẹ, con đã biết hun má ba mẹ rồi, mẹ thử nói: Kitty hun mẹ cái nào, thế là con đánh chụt 1 cái vào má mẹ, thỉnh thoảng lại nhìn mẹ và hun lén vào môi nữa chứ.

- Lâu lâu con lại dở cái bụng mỡ của mẹ ra mà hun vào đó, chắc con nhớ cái ngôi nhà nhỏ khi xưa của con.
- Con thích leo lưng ba bắt ba cõng đi nhong nhong, và con thích đùa giỡn với ba hơn mẹ, vì ba hay cười lại thích đùa giỡn với con. Gặp mẹ con chỉ thích sà vào lòng mẹ mà hít hà mùi mồ hôi thôi.
- Mỗi lần được ba chở đi chơi, mẹ cho đứng giữa ba và mẹ, là thích thú nhún nhảy dù ko có nhạc. Cái tính ham chơi, mê đi chơi này là của ai ta?
- Con đang học nói, dù từ ngữ chưa rõ ràng. Mỗi lần mẹ nói từ nào, con cũng bắt chước nói theo, dù chưa rõ chữ.

Mỗi ngày với mẹ được ngắm nhìn con đã là nguồn vui, nguồn an ủi lớn lao biết dường nào.
Bé con đáng iu của mẹ.

Nhóc sắp đi học

Đang chuẩn bị thủ tục, hồ sơ xin nhập học cho nhóc. Trường này không đúng tuyến, nhưng được cái nhận giữ trẻ từ 12 tháng tuổi, đặc biệt là rộng rãi, và là trường chuẩn quốc gia. Hix không biết nhóc có được nhận không nữa, vì khác tuyến mà. Chỉ hy vọng họ xét hoàn cảnh gia đình mình mà cho nhóc đi học. Nếu được thì giữa tháng 7 này nhóc sẽ được đi "bộ đội". Một bước ngoặc mới cho nhóc đây. Chỉ sợ nhóc ko chịu đi học, khóc lóc um xùm như những đứa trẻ khác khi phải tạm xa vòng tay ba mẹ. Nhớ lại hồi mẹ được 2 tuổi, bà ngoại của nhóc đã dẫn mẹ đi học ngày đầu tiên, cũng chỉ định đến tham quan thôi, thế mà mẹ lại chạy lon ton vào trường đòi đi học, còn bi bi bà ngoài nữa chứ. Mẹ cũng hy vọng con được như mẹ lúc xưa, thích đi học, và đặc biệt là không ai dám ăn hiếp (hồi nhỏ mẹ cũng đanh đá lắm đó nhóc ah, gõ đầu con bé học cùng lớp đến vỡ cả chiếc vòng bà ngoại mới mua cho vì nó dám cào mẹ, hix).

Nói về khoản tự tin có phần tự nhiên của con, mẹ lại nhớ cách đây vài ngày, ba dẫn 2 mẹ con mình đi công viên. Con lon ton đi khắp nơi, và chẳng sợ gì cả, con có thể đến bắt chuyện cả những chị lớn hơn con cả 2 cái đầu, dù chỉ ê a vài từ chẳng rõ nghĩa, thấy người lớn nói chuyện cũng tò mò đứng xem. Mẹ đã nghe ba kể lại sự tích con làm cho 1 chị khóc vì con thích cái bong bóng của chị, ba thì ngồi đằng xa, để con tự do đi lại khám phá, con đã đến gần 1 chị để xem cái bong bóng, còn chị này vì sợ con giành cái bong bóng mà cứ đi thụt lùi, con được thể tiến lại gần hơn, con càng tiến, chị ấy càng lùi, đến khi chịu ko được, chị ấy phải bật khóc, con cũng chẳng vừa còn nạt nộ chị nữa chứ. Ba kể là ba nhìn cảnh đó mà không nhịn cười được. Nghe ba kể mà mẹ cũng bó tay với con luôn, và cũng an tâm phần nào, chắc con đi học cũng sẽ không bị ai ăn hiếp. Dù nhỏ người, nhưng con luôn lanh lẹ, học gì cũng nhanh, và còn biết nịnh nữa chứ. Mỗi ngày con đều làm ba mẹ ngạc nhiên thú vị vì những trò mới của con.

Cái miệng hay cười của mẹ hãy luôn luôn giữ nụ cười trên môi dù hoàn cảnh có thế nào con nhé. Hãy ăn ngoan, chóng lớn và mạnh mẽ nữa nghen.                   

Ngày 8/6/2012

Đã có nhiều thay đổi trong những năm qua. Điểm lại thử xem nhé.

- Có thêm 1 con nhóc 12 tháng tuổi chen vô giữa. Con nhóc lí lắc, hay cười, và làm trò.
- Mập thêm rất nhiều, gần 10 kg, đang loay hoay tìm lại vóc dáng xưa, không biết khi nào mới thành hiện thực.
- Tóc thì cắt ngắn, nhìn hơi đứng tuổi thì phải, nhưng biết làm sao, vì tóc rụng nhiều quá. Đang định uốn đây, thử thay đổi 1 tí xem sao?
- Tính tình thì thực tế, tính toán hơn, hết mơ mộng hảo huyền, vì bây giờ đã biết cuộc sống là như thế nào.
- Cảnh giác hơn với sự vồn vả, nhiệt tình của ai đó, vì đằng sau nó thường là những thứ gây sóng gió.
- Nhìn cuộc đời bi quan hơn rất nhiều, nhưng thôi kệ, phải có cái nhìn đối lập về cuộc sống chứ.
-Ông chồng thì cũng gặp phải những tình huống đáng chua chát lắm, không than thân trách phận như mình, nhưng phải âm thầm chịu đựng. Chắc là phải đau đớn hơn mình chứ nhỉ?
- Bây giờ mới biết ông chồng nhà mình thích làm anh hùng rơm, ôm đồm cho lắm, khiến vợ con thân tâm đều khổ, như vậy đã làm tròn trách nhiệm chưa nhỉ?
- Bây giờ thì tư tưởng của mình có thoáng hơn, nhưng mình sẽ không bao giờ quên được những ai đã khiến cho cuộc sống của mình trở nên như vậy. Mối quan hệ vì vậy chắc chắn sẽ không như xưa, không bao giờ trở lại như trước nữa. Một vết thương lòng không lành.
- Bây giờ sẽ không ban phát lòng tốt vô tội vạ nữa, không suy nghĩ trước sau nữa, cái gì cũng có giới hạn, và cái giá của nó. Mình phải nghĩ đến mình thôi. Chẳng ai nghĩ cho mình ngoài mình cả. Dù mình có gặp chuyện gì, thì chỉ mình mình gánh chịu và giải quyết, chẳng ai đưa tay ra cả. Không ai cả.
- Bây giờ đã biết dành dụm, vì ai biết được sau này mình sẽ ra sao? phòng thân và để dành cho nhóc có tương lai hơn. Mình đã biết ước mơ, không phải cho mình mà cho con bé đáng iu nhà mình. Hy vọng nhỏ sẽ có 1 tương lai tươi sáng, đẹp đẽ hơn những gì mẹ nó gặp phải.
- Tối qua nằm mơ thấy 1 giấc mơ thật đẹp. Dường như những gì mình không thể gặp trong hiện thực, đều hiển hiện trong giấc mơ. Thật kỳ lạ. Giấc mơ lạ làm mình suy nghĩ nhiều. Cũng vẫn là ước muốn được chiều chuộng, được che chở, để được thấy mình nhỏ bé, và an tâm hơn rất nhiều. Được nghe những lời ngọt ngào, được nếm những món ngon, được cùng đi chu du khắp nơi.

Đã có nhiều thay đổi đó chứ. Vì hôm nay vẫn không thể là ngày hôm qua.

Những nguyên tắc để lấy được chồng tốt

Hix đã lỡ ký bản án tù chung thân rồi, mới đọc được bài này. Mình cũng thuộc dạng yêu mù quáng, nhưng cũng may là vớ phải anh chồng cũng không đến nỗi nào. Hehehehe.

Dành cho các bạn nữ chưa lập gia đình thôi nhé.

1. Nguyên tắc chung: bệnh tật không tự nhiên sinh ra.
Điều này có nghĩa là đàn ông không “tự dưng xấu”. Nhiều bạn lấy làm ngạc nhiên rằng người chồng mình sao trước, và sau khi cưới lại khác đến vậy. Trước kia anh ta dịu dàng, galant, sạch sẽ, còn sau khi cưới anh ta cục cằn, vô học, bẩn thỉu, một sự biến đổi thần kỳ chăng?
Không, cái người đàn ông cục cằn, vô học, bẩn thỉu ấy không tự nhiên sinh ra. Anh ta vẫn ở đó, ở trong cái lớp vỏ dịu dàng sạch sẽ lãng mạn ấy, chỉ có điều bạn không nhận ra thôi. Vì thế, lấy chồng tốt hay chồng xấu không phải là sự may rủi, điều đó phụ thuộc vào chính bạn, và chỉ bạn mà thôi. Bạn chọn đúng, bạn sẽ được hàng tốt, bạn chọn sai, bạn vớ phải hàng dởm. Nếu bạn không biết cách làm “người tiêu dùng thông thái”, thì chẳng có gì ngạc nhiên khi bạn bị ngộ độc, bị thương tích, bị ốm đau vì chính thứ hàng tự tay mình mang về.
Nếu bạn mua phải một con cá ươn, thì đó là do số phận, hay do bạn đoảng?
Vâng, xin hãy nhớ nguyên tắc đầu tiên: Bệnh tật không tự nhiên sinh ra.

2. Nguyên tắc 2: Yêu là chọn lựa.
Nguyên tắc này còn được gọi là nguyên tắc: Không tin vào sự lãng mạn nhảm nhí.
Yêu là cái gì? Các bạn nhà văn, nhà thơ từ xưa đến nay đã tô vẽ, thần thánh hóa, huyền bí hóa, ngu xuẩn hóa tình yêu một cách triệt để, nào là yêu là hy sinh, yêu là hết mình, yêu là không biết tại sao yêu thì mới là yêu, yêu là không bao giờ nói lời hối tiếc blah blah… Tín đồ trung thành nhất của những cái tuyên ngôn hũ nút này tất nhiên là các bạn gái.
Các bạn quên mất hai điều quan trọng.
Thứ nhất, nhà văn nhà thơ là những kẻ thần kinh không bình thường, và nói chung là có cuộc sống không bình thường. Họ nhìn, đánh giá, cảm nhận cuộc sống theo một cách khác chúng ta, và thông thường là cực đoan. Họ không có cuộc sống bình thường chính là vì những suy nghĩ, cảm xúc có phần thái quá, lệch lạc đó. Vì thế trừ phi bạn cũng muốn sống như họ, còn không thì đừng có nghe họ.
Thứ hai, những kẻ hay tuyên truyền cho mấy thứ yêu là hy sinh, yêu là hết mình, yêu là không biết tại sao yêu thì mới là yêu, yêu là không bao giờ nói lời hối tiếc đó là ai? LÀ ĐÀN ÔNG. Tại sao? Bởi vì những điều đó có lợi cho đàn ông.
Với bản năng truyền giống của mình, đàn ông cần có những người đàn bà ngốc nghếch, dâng hiến, mù quáng… để có thể dễ dàng thực hiện chức năng giống nòi (cái này là do bản năng, ko phải cố tình đâu). Những người phụ nữ thông minh, biết cân bằng cảm xúc và lý trí tất nhiên không có lợi cho việc reo rắc gen khắp nơi, vì thế cần ngu hóa họ, đánh vào cảm xúc của họ, làm lạc lối họ. Cách tốt nhất là mang một thứ vô hình, khó xác định là tình yêu ra để làm công cụ.
Những cô gái bị ảnh hưởng bởi sự tuyên truyền một cách hoang tưởng về tình yêu này sẽ lao vào tình yêu (và đàn ông) như một con thiêu thân mù quáng. Không nghĩ, và không dám nghĩ, (sợ bị coi là “không biết yêu”) đến việc tìm hiểu, đánh giá, nhận xét, cân nhắc về cái người mà nhiều khả năng mình sẽ lấy làm chồng, cái người có ảnh hưởng quyết định đến hạnh phúc cả đời mình. Yêu là không thể lý giải được, yêu là không tính toán, yêu là đi theo tiếng gọi trái tim v.v. Ok tốt thôi, đến lúc bị một thằng chồng vũ phu đánh đập, bị bà mẹ chồng nanh ác chửi bới… thì mang trái tim ra mà đền nhé.
Tóm lại: Yêu là quá trình phát triển cảm xúc, và đặc biệt là sự tìm hiểu, chọn lựa cần thiết đối với người bạn yêu. Lý trí cần cho tình yêu cũng như trái tim vậy. Kẻ nào nói với bạn tình yêu không cần lý trí, ấy là bởi vì kẻ đó chẳng có tí trí óc nào. Còn nếu bạn cũng muốn mình không có trí óc như vậy, thì hãy xem lại nguyên tắc số 1.

3. Nguyên tắc 3: Tình yêu chẳng giúp được gì.Tại sao phụ nữ khổ hơn đàn ông? Bởi vì họ ít lý trí hơn. Phụ nữ suy nghĩ bằng trực giác, bằng cảm tính, cảm xúc, mà những cái này thì rất dễ tác động. Có nghĩa là lừa phụ nữ thì dễ hơn là lừa đàn ông. Mà chả cần phải lừa, tự họ lừa họ là đủ rồi.
Điều phụ nữ tin tưởng nhất là gì? Có tình yêu là sẽ vượt qua tất cả? Oh, thật là buồn cười, thật là ngớ ngẩn. Giống như bọn nghiện vậy, có thuốc là chúng tin rằng có thể tự mình xây dựng được cả thiên đường cho bản thân, nhưng ai cũng biết thiên đường của nghiện thì hết cơn say thuốc là hết sạch, thiên đường của những kẻ coi tình yêu là phép màu cũng sẽ chết sau ngày cưới Khi dân nghiện say thuốc, chúng có cảm giác chúng trở thành siêu nhân có thể bay như chim, khỏe như gấu, vui như tết. Khi phụ nữ yêu họ cũng có cảm giác y như vậy, chính vì thế họ nghĩ rằng chừng nào cái cảm giác say sưa này còn tồn tại, họ có thể vượt qua tất cả, nào là cải tạo đàn ông, nào là khuất phục được mẹ chồng khó tính, nào là gánh vác được họ hàng nhà chồng blah blah…
Kết cục thì sao? Bọn nghiện thân tàn ma dại, kết thúc cuộc đời sau khi nhận ra những gì xảy ra trong cơn say của mình là không có thật. Còn phụ nữ mù quáng cũng thân tàn ma dại sau khi nhận ra rằng cơn mê tình chẳng giúp họ đương đầu tốt hơn với những khó khăn trong cuộc sống gia đình, ngược lại, những khó khăn đó làm họ tỉnh mộng, và rốt cục tình thì chẳng còn, lại đeo thêm mấy cục nợ đời.
Vì thế, hãy luôn nhớ rằng, tình yêu là con chim nhỏ, xinh xắn, yếu ớt. Nó không giúp bạn vượt qua chông gai thử thách gì đâu, ngược lại, bạn còn cần phải chăm sóc, bảo vệ, o bế nó các kiểu nếu không muốn nó chết. Muốn chăm sóc nó như thế, bạn phải có thời gian, phải có sức khỏe và tâm trạng tốt, mà những thứ đó không có được nếu cuộc sống của bạn quá khó khăn. Tất nhiên đôi khi nó giúp bạn, làm cho cuộc sống của bạn thêm dễ chịu, nhưng phần lớn thời gian thì bạn là người phải giúp nó, chăm nó. Khi bạn không có gánh nặng gia đình, khi người đàn ông của bạn vẫn còn nồng nàn (đang trong giai đoạn chinh phục thử thách mà) thì việc nuôi một con chim nhỏ xinh xắn rất là đơn giản, và nó hót cho bạn vui suốt cả ngày. Nhưng khi bạn đầu bù tóc rối mặc bộ đồ nhàu nát cọ sàn vệ sinh thay cho osin trong nhà chồng, thì cái con chim ấy chẳng những không hót nữa, mà còn sẵn sàng ốm chết lúc nào không biết. Còn chồng bạn, luôn sẵn sàng nuôi một con mới (bản năng thôi, không cố tình đâu).
Đối thoại:
- Tình yêu ơi, tao khổ quá, sao mày không giúp tao vượt qua khó khăn?
- Tao có hứa giúp mày vượt qua khó khăn hồi nào đâu? Tự mày nghĩ ra cái công dụng đấy cho tao mà.
- Nhưng nhiều khi tao thấy có mày tao cũng có thêm sức mạnh đấy chứ?
- À, đại khái tao là viên thuốc hạ sốt, mày bệnh quá thì tao có thể giúp mày hạ nhiệt một lúc, nhưng tao KHÔNG PHẢI LÀ THUỐC CHỮA BỆNH. Còn mày thì cho rằng tao là thứ thuốc vạn năng bệnh nào cũng chữa. Mệt tao quá.

4. Nguyên tắc 4: Chuyện nhỏ là chuyện lớn.
Bạn cho rằng điều gì là quan trọng ở người đàn ông đang tán tỉnh bạn?
Đa phần các bạn gái sẽ trả lời: Anh ấy tốt với tôi, anh ấy yêu tôi, thế là đủ.
Câu trả lời phổ biến (và tâm đắc) này của các bạn, rất tiếc hoàn toàn chả có tí giá trị nào trong việc tìm kiếm một người đàn ông tốt để làm bạn đời. Khi đàn ông đi tán gái, tất nhiên anh ta phải tốt, tất nhiên anh ấy nói anh ấy yêu bạn. Đem tiêu chuẩn “tốt với tôi, yêu tôi” ra để chọn lựa, chẳng khác nào con cá trong đối thoại sau:
- Cá, thế nào là một thợ câu giỏi?
- À, theo tớ một thợ câu giỏi phải có cần câu, có mồi câu.
Đấy, có buồn cười không? Đã đi câu, ai chẳng có cần, ai chẳng có mồi (loại thợ câu đi người không đến hồ, xòe tay ra cho cá tự nhảy vào là siêu nhân, không tính), cần và mồi chẳng là gì để chứng tỏ một tay thợ câu tốt, tương tự “tốt với tôi, yêu tôi” chẳng nói lên được gì về người đàn ông đang muốn có bạn.
Thế cái gì mới là “chuyện lớn” quan trọng để bạn xác định được một ông chồng tốt?
Đấy chính là những chuyện nhỏ. Những hành động cử chỉ lặt vặt trong đời sống hàng ngày.
Những chuyện lớn ai cũng chú ý, nên ai cũng cố gắng làm tốt, hoặc giả vờ làm tốt. Những chuyện nhỏ ít được để ý đến mới hiển thị tốt nhất một con người, đặc biệt là khi người ta lơ đãng, hoặc người ta cho rằng không có ai để ý đến mình. Anh ta ngáp có che miệng không, ăn xong có ngậm tăm đi ngoài đường không, gặp tai nạn trên đường có xúm vào xem không, khi tức giận có chửi bậy không, về nhà có vứt quần áo bừa bãi không, bóng đèn cháy có gọi thợ không, vay tiền bạn bè có trả đúng hạn không, ngồi một chỗ có rung đùi như bị động kinh không? Đấy, bạn phải tìm hiểu người đàn ông của đời mình thôgn qua những thứ “lặt vặt” đó.
Có bạn hỏi: Chuyện nhỏ vớ vẩn ấy thì liên quan gì đến tình yêu vĩ đại? Chỉ là những thói quen, sửa là được, quan trọng là yêu, tình yêu đủ lớn thì sẽ vượt qua hết… la la la…
Trả lời: Hành vi bắt nguồn từ thói quen, thói quen bắt nguồn từ tính cách, văn hóa. Mà TÍNH CÁCH, VĂN HÓA chứ không phải TÌNH YÊU, mới là sự đảm bảo cho hạnh phúc.
Ở cùng với một anh chàng tốt tính, hòa hợp, bạn sẽ từ không yêu chuyển thành yêu, từ yêu ít thành yêu nhiều. Ở với một anh chàng chẳng ra gì, tình yêu sẽ chết nhanh thôi.
Còn dùng tình yêu để thay đổi tính cách? Chuyện hài nhất thế kỷ, giờ nào rồi mà còn nói đùa thế?

5. Nguyên tắc 5: Đừng nghe đàn ông nói, hãy nhìn đàn ông làm.
Khoảng 90% những lời lẽ của đàn ông về tình yêu với bạn gái của mình là không thể tin được. Đặc biệt là các thanh niên chim chíp tán gái thì thôi rồi, toàn mang nhạc thị trường, nhạc sến, trà sữa tâm hồn, danh ngôn, trích dẫn truyện tình ba xu, phim Hàn Quốc… ra ba hoa, thật là đến bò nghe cũng phải phì cười (thế mà các cô gái lại rất thích, lạ ghê)
10% lời lẽ còn lại thì có thể tin (chẳng hạn như “em ơi anh muốn x em”) nhưng lại không có giá trị lâu dài. Đây là điều phụ nữ dễ bị nhầm lẫn nhất, vì 10% này ngay cả những người đàn ông TỬ TẾ nhất cũng thường nói.
Chẳng hạn: Anh yêu em mãi mãi. Anh sẽ đi bên em suốt cuộc đời. Anh sẽ….
Họ có nói dối không? Không. Không nói dối, vì khi nói ra câu đấy họ thực sự nghĩ như thế. Chỉ có điều là còn một phần khác họ không nói ra, đôi khi vì họ cũng không hiểu được chính mình.
Anh sẽ yêu em mãi mãi … nếu lúc nào em cũng ngoan ngoãn, thơm tho, nhàn rỗi ngồi nép vào bên anh thế này này, như thế, tất nhiên là yêu. Nhưng sau này em đầy mùi nước mắm với nước đái trẻ con, ăn mặc nhếch nhác, bụng béo đầy mỡ… xin lỗi, anh không có ý lừa em, nhưng không hiểu sao anh… sorry.. tình cảm của chúng ta không như cũ nữa.
Cô gái khóc nức nở: Tôi đã hy sinh vì anh, tôi già, béo, xấu, bẩn cũng vì anh… thế mà anh lại…
Chồng (nghĩ thầm): Công nhận là em tốt, công nhận là em đúng. Nhưng mà điều kiện của tình yêu là phải thơm, sạch, mới, lạ. Bảo anh biết ơn em thì được, nhưng bảo anh run rẩy yêu em như ngày nào thì khó quá, cái này sao cố được.
Đàn ông khi yêu hay thích khẳng định mình, nói ra nhiều câu có chủ ngữ là ngôi thứ nhất: Anh thế này, anh thế khác… Các cô gái nghe say sưa, mắt chớp chớp miệng đớp đớp, tâm đắc ghê lắm. Mình yêu anh ấy quá, anh ấy bảo là… anh ấy hứa là…anh ấy là người…. Đến khi lấy về rồi, thỉnh thoảng lại nghẹn ngào, ôi mình bị lừa, ngày xưa nó nói dzậy mà bây giờ không phải dzậy.
Vậy kết luận ở đây là gì?
Nghe đàn ông tán cho vui thôi. Chủ yếu là phải nhìn xem anh ta làm được cái gì. Anh bảo anh lo được cuộc sống cho tôi, vậy phải xem anh có tháo vát, kiếm tiền được không. Anh bảo anh có trách nhiệm với tôi, vậy phải xem anh đối xử với bạn bè, người thân của mình thế nào. Anh bảo anh là người tốt, vậy phải xem anh có ghét chó và trẻ con hay không, vay tiền bạn có trả không…
Bạn nào yêu không mở to mắt ra mà nhìn, chỉ chết vì mấy câu văn hoa ba xu, đến lúc khổ lại đổ tại duyên số…xin mời xem lại nguyên tắc số 1.

6. Nguyên tắc 6: Đức tính quan trọng nhất của chồng?
Tôi không nói là “đức tính quan trọng nhất của đàn ông”, bởi vì mỗi người đàn bà cần đến đàn ông theo một nhu cầu riêng của mình. Có người mê đẹp trai, có người thích khỏe mạnh, có chị thích galant, có bà thích phong độ…tóm lại cái “nhất” đấy thiên biến vạn hóa, không sao tổng kết hết được.
Nhưng với vai trò làm chồng thì lại khác. Làm chồng tốt cũng cần nhiều tính chất khác nhau, lãng mạn, mạnh mẽ, giỏi giang, phong độ, tháo vát, thông cảm, bao dung, chăm chỉ… gi gỉ gì gi, cái gì cũng cần, cái gì cũng tốt. Nhưng tất nhiên là thật khó mà tìm được người hoàn hảo như vậy. Mà nếu có kiếm được, thì chắc bạn cũng chả đủ hoàn hảo để mà lấy được người ta. Thế thì, nếu như phải rút gọn, phải lựa chọn và quyết định trong những đức tính ấy, trong số những người bạn “có thể” lấy được, thì bạn sẽ lấy ai, lấy người như thế nào?
Hỏi đến đây, cả lớp đồng thanh: Lấy người yêu mình và mình cũng yêu, tóm lại lấy nhau vì tình ạ!!!
Cô giáo: Khổ quá, thế lúc chọn người yêu vậy, các em chọn ai, tìm người như thế nào?
Cả lớp: Yêu thì sao chọn được ạ, duyên số rồi, yêu mà biết tại sao yêu thì đã không phải là yêu ạ !!!
Cô giáo: %^&(&)#$$@
Đùa vậy thôi, topic này mong được giúp đỡ những người nghĩ rằng lý trí cũng cần thiết trong tình cảm. Còn với các tín đồ của yêu mê muội, cưới mù quáng thì đến cô giáo cũng bó tay, nói gì đến tôi
Trở lại với câu chuyện đức tính quan trọng nhất của chồng, có lẽ cũng cần chú thích thêm để các bạn đỡ thắc mắc, ấy là quan trọng nhất không có nghĩa là duy nhất cần thiết, lại càng không có nghĩa đó là yếu tố đầu tiên cần được đưa ra xem xét (cái đầu tiên, theo tôi nghĩ, là tìm hiểu xem đối tượng có bị Gay, hoặc bất thường về sinh lý hay không). Quan trọng nhất có nghĩa là, sau khi chúng ta đã có được hai ứng cử viên trước mặt, cả hai đều nam tính, nội tiết ổn định, biết đọc biết viết, chỉ số IQ trên 60… nhưng một anh thì biết đánh đàn ca hát múa rối nước còn một anh thì có cái “quan trọng” ấy, vậy nên chọn anh nào?
Cái đức tính đó là khả năng tiếp thu, học hỏi, nhận thức những sai lầm, điểm yếu của mình và cố gắng sửa chữa chúng. Nói cách khác, đó là khả năng tự hoàn thiện bản thân.
Nếu lấy một người chồng biết nhận ra khuyết điểm, dám nhận sai, sai dám sửa (không đảm bảo thành công 100%) thì các bạn có thể yên tâm là cuộc sống càng ngày càng tốt đẹp. Giống như bạn cưới một chiếc Kia Morning về nhà, mấy năm sau nó tự lên đời thành một chiếc Camry, rồi ít lâu sau lại trở thành một con Mẹc hoành tráng… thế có sướng không? Ngược lại, nếu lúc đầu lấy về một con Mẹc trông hoành tráng, rồi dần dần nó xuống cấp thành cái xe công nông thì thật tai họa.
Vậy khi chọn lựa, ngoài việc nhìn vào những gì đối tượng đang có, hãy để ý đến những gì đối tượng THAY ĐỔI trong quá trình quen biết, yêu đương, để ý đến cách anh ta tốt lên hay xấu đi xem anh ta có được khả năng tự hoàn thiện bản thân hay không. Nếu có, thì đấy chính là đức tính quan trọng nhất bạn cần ở chồng bạn.

THẾ ĐẤY! HÃY THẬT TỈNH TÁO,SÁNG SUỐT CÁC BẠN NỮ CHÚNG MÌNH NHÉ

Quà cho Ngày của Mẹ

Sắp đến ngày của Mẹ.
Chắc hẳn ai cũng chuẩn bị những món quà nhỏ để dành tặng người mẹ của mình.
Ở trên cao kia, chắc mẹ cũng đang dõi theo từng bước chân tôi mỗi ngày, để thấy tôi lớn khôn hơn, trưởng thành hơn.
Giờ đây tôi cũng đã trở thành mẹ, con tôi chưa biết tặng quà cho mẹ, nhưng sự có mặt của nhỏ trong cuộc đời này đã là món quà to lớn nhất mà tạo hóa đã dành tặng cho người mẹ là tôi.
Có món quà nào lớn hơn dành tặng mẹ, bằng sự lớn khôn, trưởng thành và nên người của con. Mẹ chẳng có ước ao gì hơn là mong con luôn khỏe mạnh, ngoan ngoãn và lớn khôn hơn mỗi ngày.
Dạo này nhỏ của mẹ biếng ăn lắm, ăn cũng phải ép, mà uống sữa cũng phải ép (thật là tội nghiệp ông ba, chạy theo ép con ăn, ép con uống). Nhìn ba chăm con, mà mẹ thầm cảm ơn ông Trời, đã cho mẹ gặp ba (dù nhiều khi ba làm mẹ tức muốn khóc), dù cho có gặp khó khăn gì, ba vẫn cứ kiên nhẫn, từ từ giải quyết, không nản lòng. Cái tình thương ba dành cho gia đình nhỏ của mình không thể tả bằng lời, ba cũng chẳng thích nói, chỉ âm thầm làm theo cách của ba.
Chắc con cũng cảm nhận được nên ngày càng quấn quít lấy ba hơn. Con gái của mẹ cũng khéo nịnh thật.
Sắp đến ngày của Mẹ. Nhưng mẹ muốn dành tất cả lời chúc tốt đẹp nhất đến Con, đến gia đình nhỏ của mình. Chúc gia đình mình luôn vượt qua mọi khó khăn,trở ngại, luôn nắm chặt tay nhau đi hết con đường phía trước.

Mẹ ơi con sẽ thật thà

Sưu tầm.

Mẹ hay kể với mọi người là từ hồi mới sinh nó đã xinh xẻo lắm. Mắt to, mũi cao, da trắng. Môi nó có hai màu tươi tắn. Nửa trong là màu màu hồng nhạt còn nửa ngoài màu hồng cánh sen.

Lê Lê
(Viết cho Tít yêu nhân mùa tốt nghiệp hè 2010)


Nó hay ăn, chóng lớn, ăn nhiều lắm nhưng không chịu nói gì. Lúc nó hai tuổi vẫn chưa biết gọi mẹ. Được cái chỉ vài tháng sau đó thì nó nói nhiều lắm và người lớn hay bảo cái gì nó cũng biết. Nhưng hình như cũng từ lúc đó, nó mắc bệnh "ngôi sao", lắm tài, nhiều tật như người ta thường nói.
Nó hai tuổi, mẹ đẻ thêm em bé. Mẹ vừa chăm em vừa nhìn nó chơi với bà và bố. Mọi người thấy thằng bé (là nó ấy) đáng yêu quá, chẳng ghen tị với em suốt ngày được nằm trên tay mẹ, cứ vui vẻ nhảy chân sáo từ cái tủ nhựa đựng đồ ra ngoài cửa rồi lại nhảy ngược lại. Mẹ cũng thương nó lắm.
Một hôm không biết nghĩ thế nào mẹ lại mở cái tủ. Chao ôi, toàn những hộp bánh bóc dở. Hóa ra là cu cậu ăn vụng. Mọi người thấy thế không nhịn được cười nhưng lại vội nghiêm nét mặt ngay. Sao mới tí tuổi đầu mà cu cậu láu cá thế cơ chứ. Bị phát hiện, cu cậu cũng thấy sợ, mặt cứ nghệt ra. Nhưng cu cậu tự bào chữa (nó chỉ tự suy nghĩ như vậy thôi chứ không nói ra. Nó vẫn chưa biết nói mà) là vì thèm quá nên mới phải ăn vụng. Nó sợ là nếu xin, bà và bố mẹ sẽ không cho ăn. Nó đang phải ăn theo chế độ để tránh béo phì mà.

Gần ba tuổi nó đã biết xem báo (xem thôi chứ không phải là đọc đâu nhé). Nhờ tài năng này của nó mà mẹ nó thoát được một vụ xì-căng-đan. Mẹ kể là hôm đó đang xem báo để tìm mục tuyển người (mẹ muốn chuyển việc) thì ông sếp mẹ nhìn thấy. Sếp mà biết nhân viên đang đi tìm việc mới thì rách việc lắm. Mẹ nó nhanh trí mang tờ báo vào khoe với chúng bạn: " Các ấy xem thằng cu nhà tớ nhanh không này. Đây là cái lôgô bé tí của Vietnam Airlines thế mà hôm nọ nhìn thấy trong trang báo, cu cậu hét lên ầm ĩ là: 'Mẹ ơi, Việt-Nam-e-lai này'". Ông sếp nhìn mẹ cười, ý muốn nói là "hãnh diện về con ghê nhỉ, chả biết sau này có nên cơm cháo gì không....". Còn mẹ thì bị một pha hú hồn.
Hơn ba tuổi nó đã biết tên hầu hết các hãng xe ô tô đi trên đường. Cứ một chiếc xe chạy qua bố lại hỏi: "Này con, xe gì đây?" - "Xe Tô-ô-ta ạ, xe Pho ạ...". "Đúng là con bố" - bố tự hào nâng nó lên cao, xoay tít mấy vòng.

Chưa đến năm tuổi nó đã biết viết (rất xấu thôi) và rất thích các con số. Mẹ nó hỏi:
- 1 cộng 1 bằng mấy?
- Bằng 2 ạ.
- 2 cộng 2 bằng mấy?
- Bằng 4 ạ?
- 4 cộng 4 bằng mấy?
- Bằng 8 ạ?
- 8 cộng 8 bằng mấy?
- Bằng 16 ạ?
- 16 cộng 16 bằng mấy?
- Bằng 32 ạ. Con mệt lắm, không tính nữa đâu - lần này nó không trả lời được ngay mà phải sau hàng phút.
- Thế con tính thế nào? - mẹ nó hỏi.
- Con lấy 16 cộng 1 là 17, 17 cộng 1 là 18,..., 31 cộng 1 là 32.


Cả nhà phì cười vì cách tính ngộ nghĩnh của nó. Bố lại bế nó xoay tít - "thế mới là con của bố, nhỉ".

Nó cứ hồn nhiên như vậy rồi ngày đầu tiên đi học, vào lớp một đã đến lúc nào chẳng hay. Cái má phúng phính, cặp chân tròn trịa mà vẫn còn ngắn ngủn lắm, nhất là khi đeo cái cặp sách to đùng. Nhìn dáng nó lũn cũn, ngơ ngác đi vào sân trường đầy cờ hoa rực rỡ, bố mẹ chỉ biết ngậm ngùi. Rồi những ngày đầu tiên đó cũng vèo qua, nó bắt nhịp học và chơi nhanh chóng.
Mẹ giao cho nó một chai nước bảo: "Phải uống hết nước nhé. Không đủ nước thì cơ thể sẽ như cái cây thiếu nước, sẽ héo khô, hay ốm yếu lắm". Hôm nào nó cũng mang chai nước gần đầy về. Mẹ hỏi thì cu cậu bảo là: "Đấy là con rót thêm từ bình nước của lớp mà chưa uống hết đấy ạ". Cho đến khi thấy mặt nó vàng vọt, không tiêu hóa được, mẹ truy mãi thì nó mới nhận là mình không uống nước gì cả. Nó biết nói dối là xấu lắm nhưng nếu uống nước thì sợ mất thời gian chạy chơi với các bạn.
Năm lớp ba bố mẹ phát hiện ra một vụ động trời của nó là xé vở. Có vài lý do khác nhau, nào là để gấp máy bay, để thay giấy kiểm tra quên không mang đi và lý do quan trọng nhất là để mọi người không biết là mình không chép bài. Nhìn cái mặt nghệt ra của nó, bố giận sôi người còn mẹ thì ngao ngán và lo lắng khôn nguôi. Nó cũng thấy có lỗi với bố mẹ lắm nhưng chỉ tại vì ngại chép bài quá thôi.


Những chuyện như vậy còn xảy ra nhiều lần nữa. Nó nhớ có lần mẹ rất buồn nhưng không đánh mắng mà lại đưa đi ăn ở chỗ nó rất thích. Mẹ bảo không đánh vì mẹ rất thương và tin tưởng rằng nó sẽ sửa chữa được thiếu sót. Trong các khuyết điểm thì mẹ ghét nhất là sự không thật thà. Nếu có lỗi thì phải dũng cảm nhận lỗi thì mới tiến bộ được. Lúc đó nó thấy thương và yêu mẹ quá. Không hiểu sao khi sắp làm một việc sai nó vẫn không cưỡng lại được. Thí dụ như việc ăn vụng đồ trong tủ lạnh chẳng hạn. Mẹ hỏi: "Thế sao con không ăn đàng hoàng mà lại cứ phải giấu giếm như vậy"? - "Vì con sợ bố mẹ không cho ạ". - "Bố mẹ chỉ không cho nếu con ăn quá nhiều". Nó lại thầm nghĩ: "Mình không muốn làm cho mẹ buồn đâu nhưng mình thích thật thoải mái, không bị kiềm chế gì cả". Rồi việc chơi điện tử trộm trên máy tính của bố nữa. Bố hỏi tại sao, nó bảo: "Vì nếu nói thì con sợ bố không cho ạ. Con muốn chơi nhiều hơn thời gian cho phép..."

Nếu kể về khuyết điểm của nó thì còn nhiều lắm. May là nó học giỏi nên cũng làm bố mẹ, ông bà tự hào. Nhưng hình như cái sự tự hào ấy ít hơn là những lần nó làm phiền lòng người lớn. Bà nhớ có lần mẹ mua cho hai bố con một hộp kem. Bố cho phép nó ăn trước rồi để phần bố trong tủ lạnh. Bỗng bố kêu lên: "Sao kem mẹ mua toàn nước thế này". Giọng thảng thốt của bố làm nó bật cười và khai ngay không cần chờ người lớn điều tra: "Con cho nước vào đấy ạ. Vì con trót ăn gần hết rồi và sợ bố mắng ạ". Cả nhà không nhịn được, cười như nắc nẻ. Riêng mẹ nó chẳng cười được dù chỉ chút xíu. Mẹ nó buồn và lo lắng lắm.

Nó nghe mọi người hay nói với mẹ là: "Cháu nó sáng dạ thế còn gì", nhưng mẹ thì vừa phấn khởi vừa băn khoăn: "Cu cậu rách việc lắm ạ. Cả nhà em cứ phải theo sát nó thường xuyên. Cũng mệt mỏi lắm". Nhờ sự theo sát này mà nó cũng tiến bộ được đôi chút. Nó chỉ mong chóng trưởng thành, đi làm như bố mẹ để được làm những cái mà nó thích, tìm được một công việc hay ho như bố mẹ, được đi đó đây và làm máy tính suốt ngày.

Rồi nó lớn dần. Mọi việc tưởng sẽ suôn sẻ thì một hôm bố gọi điện về nhà: "Vào bệnh viện ngay. Mẹ bị tai nạn". Hành lang bệnh viện trắng toát, mấy cô y tá đẩy xe qua lại không nhìn vào mặt ai cả. Bố nó lo lắng và bồn chồn ra mặt. Mẹ nó đi bộ, bị xe máy đâm vào nằm gục ven đường. Vẫn còn sớm quá nên chẳng ai biết cả. Khi được đưa vào viện thì mẹ đã mất quá nhiều máu, mê man, bất tỉnh.
Thằng đâm xe vào mẹ nó, một thằng oắt con cũng trạc tuổi nó đang đi vào. Ông bố của thằng mất dạy xin phép vào xin lỗi. Tâm trạng nó đang sôi lên sùng sục, đầu óc váng vất. Nó nghiến răng, tưởng tượng cảnh sẽ lao tới và đấm vào mặt thằng tội phạm. Không, có lẽ nó sẽ chạy lấy đà và nhảy lên xông phi thẳng vào mặt, như cảnh nó thấy như trong những bộ phim đánh đấm. Rồi, nói dại, nếu mẹ nó không qua khỏi thì nó sẽ lóc da, lóc thịt thằng khốn nạn đó ra.

Bố nó và bố thằng kia phải gồng mình, hết sức giữ chặt lấy nó. Thằng bé kia mặt trắng bệch, xiêu vẹo dựa vào tường. Thấy nó bị kích động như vậy, bố cố gắng giữ bình tĩnh. Bố hỏi thẳng kia: "Sao lúc đâm cô ngã xong cháu không gọi người đưa ngay cô vào bệnh viện". Thằng kia mặt cúi gằm, mồm lý nhí: "Tại cháu sợ bị phát hiện là đã gây tai nạn ạ". Tự nhiên tai nó ù đi, tay chân mềm nhũn, không còn ý chí định đánh lại kẻ thù nữa. Nó nhìn thấy hình ảnh của nó trong thằng bé kia. Nó sợ. Không biết có phải tại nó hay không thật thà nên bây giờ nó bị trừng phạt? Nếu nó là thằng đó liệu nó có gọi người giúp đưa người bị nạn đi bệnh viện không?

"Mẹ ơi! Mẹ đừng bỏ con" - nó thì thầm. Bỗng có tiếng lao xao nơi cửa phòng mổ, nó vội lao đến đó.
"Mẹ ơi! Mẹ đừng bỏ con. Mẹ ơi... con sẽ thật thà".

Học lắng nghe

Sưu tầm.

Nửa đêm. Chuông điện thoại reo vang làm người mẹ thức giấc. Như chúng ta biết, ai nghe điện thoại reo lúc nửa đêm cũng bực mình nhìn đồng hồ và lẩm bẩm… Nhưng buổi đêm đó thì khác, người mẹ ấy cũng khác.

Nửa đêm. Những ý nghĩ lo lắng bỗng tràn đầy trong đầu óc của người mẹ. Và người mẹ nhấc máy “Alô ?”. Bỗng bà nghĩ đến con gái mình. Bà nắm ống nghe chặt hơn và nhìn về phía người bố, lúc này đã tỉnh dậy xem ai đã gọi điện cho vợ mình.

- Mẹ đấy ạ? - Giọng nói trên điện thoại cất lên, như đang thì thầm, rất khó đoán là người gọi bao nhiêu tuổi, nhưng chắc chắn là cô gái đó đang khóc. Rất rõ. Giọng thì thầm tiếp tục:

- Mẹ, con biết là muộn rồi. Nhưng đừng nói … đừng nói gì, để con nói đã. Mẹ không cần tra hỏi đâu, đúng con vừa uống rượu. Con mới ra khỏi đường cao tốc và…

Có cái gì đó không ổn. Người mẹ cố im lặng…

- Con sợ lắm. Con chỉ vừa mới nghĩ là mẹ có thấy đau lòng không nếu một cảnh sát đến cửa nhà mình và bảo con đã chết vì tai nạn. Con muốn… về nhà. Con biết, một đứa con gái bỏ nhà đi quả thật là hư hỏng. Con biết có thể mẹ lo lắng. Lẽ ra con nên gọi cho mẹ từ mấy ngày trước, nhưng con sợ… con sợ…

Người mẹ nắm chặt ống nghe, nuốt tiếng nấc. Người mẹ nén những cái nhói lên đau đớn tận trong tim. Khuôn mặt con gái bà hiện rõ ràng ngay trước mặt bà. Bà cũng thì thầm: “Mẹ nghĩ…”.

- Không! Mẹ để con nói hết đã! Đi mẹ!

Giọng cô gái năn nỉ, lúc này giọng cô gái như một đứa trẻ không được che chở và đang tuyệt vọng. Người mẹ đành dừng lại, và bà cũng đang nghĩ xem nên nói gì với con. Giọng cô gái tiếp:

- Con là đứa hư hỏng, mẹ ạ! Con trốn nhà! Con biết con không nên uống rượu say thế này, nhưng con sợ lắm, mẹ ơi! Sợ lắm…

Giọng nói bên kia lại ngắt quãng bởi những tiếng nấc. Người mẹ che miệng, mắt đầy nước. Tay người mẹ chạm vào ống nghe điện thoại làm vang lên tiếng “cạch”, nghe như tiếng đặt máy, cô gái vội kêu lên:

- Mẹ còn nghe con không ? Con xin mẹ đừng đặt máy!

- Con cần mẹ, con thấy cô đơn lắm!

- Mẹ đây, mẹ sẽ không đặt máy đâu – Người mẹ nói.

- Mẹ ơi, con lẽ ra phải nói với mẹ. Con biết lẽ ra con phải nói với mẹ. Nhưng khi mẹ nói chuyện với con, mẹ chỉ luôn bảo con là phải làm gì. Mẹ nói mẹ đã đọc hết quyển sách tâm lý và biết cách dạy con, nhưng tất cả những gì mẹ làm là chỉ bắt con nghe thôi. Mẹ không nghe con. Mẹ không bao giờ để con nói với mẹ là con cảm thấy ra sao. Cứ như là cảm giác của con chẳng quan trọng gì vậy. Có phải vì mẹ nghĩ mẹ là mẹ của con và mẹ biết hết mọi lời giải đáp không ? Nhưng đôi khi con không cần những lời giải đáp. Con chỉ cần một người lắng nghe con…

Người mẹ lặng đi. Bà nhìn những quyển sách tâm lý bà để ở đầu giường.

- Mẹ đang nghe con – Người mẹ thì thầm.

- Mẹ ơi, khi ở trên đường cao tốc, con không điều khiển nổi xe nữa. Con nhìn thấy một cái cây to lắm chắn đường con. Con muốn đâm vào nó. Nhưng con cảm thấy như con đang nghe mẹ dạy rằng không thể lái xe khi vừa uống rượu. Cho nên con dừng lại đây. Mẹ ơi, vì con vẫn còn… muốn về nhà – Cô gái dừng lại một chút – con đi về nhà đây, mẹ, cho con về, mẹ nhé?

- Không – người mẹ vội ngắt lời, cảm thấy cơ thể như đông cứng lại – con ở yên đó! Mẹ sẽ gọi một chiếc taxi đến đón con. Đừng tắt máy, hãy nói chuyện với mẹ trong khi chờ taxi đến.

- Nhưng con muốn về ngay, mẹ ơi…

- Nhưng hãy làm điều này vì mẹ, hãy chờ taxi đi, mẹ xin con.

Người mẹ thấy cô gái im lặng. Thật đáng sợ. Không nghe cô trả lời. Người mẹ nhắm mắt, thầm cầu nguyện trong khi người bố đi gọi một chiếc taxi.

Cô gái im lặng rất lâu nhưng cô không tắt máy và người mẹ cũng vậy.

- Có taxi rồi mẹ ạ! - Tiếng cô gái bỗng vang lên và có tiếng xe ôtô dừng lại. Người mẹ bỗng thấy nhẹ nhõm hơn. - Con về nhà ngay đây, mẹ nhé!

Có tiếng “tích”, có lẽ là tiếng tắt máy điện thoại di động. Rồi im lặng.

Người mẹ đứng dậy, mắt nhòe nước. Bà đi vào phòng cô con gái 16 tuổi. Người bố đi theo, và hỏi:

- Em có nghĩ là cô bé đó sẽ biết là cô đã gọi nhầm số điện thoại ?

Người mẹ nhìn đứa con gái đang ngủ ngon trên giường, và trả lời:

- Có lẽ cô bé đã không gọi nhầm…

- Bố mẹ làm gì thế ? - Giọng ngái ngủ của cô con gái cất lên khi cô mở mắt và thấy bố mẹ đứng cạnh giường mình.

- Bố mẹ đang tập… - Người mẹ trả lời.

- Tập gì ạ ? – Cô bé lẩm bẩm, gần như lại chìm vào giấc ngủ.

- Tập lắng nghe – Người mẹ nói thầm và vuốt tóc cô con gái...

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

Cảm xúc bất chợt

Mình đã làm ở chỗ mới được hơn 2 tháng rồi. Công việc cũng dần ổn định, đồng nghiệp thì dễ thương và hòa đồng. Mọi người cũng rất quý mến mình. Có lẽ mình là người hạnh phúc vì sớm thích nghi với công việc mới. Nhưng đôi khi mình vẫn chạnh lòng khi nhớ về môi trường làm việc cũ, nơi ấy đã giúp mình trưởng thành hơn trong cuộc sống và công việc, nơi ấy có những đồng nghiệp trẻ trung và thân thiện, giúp mình có thể cởi mở hơn, nơi ấy còn là nơi mình gặp được anh, người dường như vô tình giúp mình vượt qua mọi khó khăn trong công việc và cuộc sống.

Khi quyết định ra đi khỏi môi trường làm việc cũ ấy, người mình luôn nghĩ đến là anh. Vì giờ đây mình không còn cơ hội để được tham gia những chuyến du lịch ngắn ngày do công ty tổ chức cùng anh, không còn có cơ hội lấy cớ đến chỗ anh làm chỉ để gặp anh 1 xíu, không còn cơ hội để anh send cho mình những file hình ảnh dễ thương, những lời chúc hay chỉ là những bài hát cả anh và mình đều thích, và nhiều thứ khác nữa. Khi quyết định ra đi, chính anh là người khuyến khích, động viên mình nhiều nhất, anh bảo 2 đứa không nên làm chung công ty. Mặc dù vậy khi quyết định ra đi, mình cũng đã suy nghĩ rất nhiều, mình sợ phải làm lại từ đầu, mình sợ phải thích nghi với môi trường hoàn toàn mới, và mình cũng không muốn xa nơi làm việc có anh. Có lẽ mình hơi bi lụy và tình cảm quá, điều này đã khiến mình mất đi bao nhiêu cơ hội.

Bây giờ nơi làm việc cũ kia cũng chẳng còn lại bao người, mọi người đã ra đi tìm những công việc mới có nhiều cơ hội thăng tiến hơn, không biết có còn ai nhớ về khoảng thời gian làm việc vui vẻ nơi ấy không, nhưng mình thì không bao giờ quên được, không quên được cái dáng anh ngồi gọn gàng trên ghế, chăm chú nhìn vào màn hình vi tính, thỉnh thoảng vào phòng mình chọc ghẹo vài câu, không quên được cái anh chàng hay cải, cải đến mặt mày đỏ âu, không quên được 2 cô bạn điều phối dễ thương, thỉnh thoảng lại chui vào phòng mình ngủ ké, không quên được mấy anh chàng lớn tuổi hay lý sự, cả cái anh chàng trưởng nhóm cao kều, hàng tiếp tân dễ thương và nhiều chuyện. Tất cả đã in sâu vào tâm trí mình, tất cả giờ chỉ là kỷ niệm.

Mình yêu tất cả những điều đó.