Mình đã làm ở chỗ mới được hơn 2 tháng rồi. Công việc cũng dần ổn định, đồng nghiệp thì dễ thương và hòa đồng. Mọi người cũng rất quý mến mình. Có lẽ mình là người hạnh phúc vì sớm thích nghi với công việc mới. Nhưng đôi khi mình vẫn chạnh lòng khi nhớ về môi trường làm việc cũ, nơi ấy đã giúp mình trưởng thành hơn trong cuộc sống và công việc, nơi ấy có những đồng nghiệp trẻ trung và thân thiện, giúp mình có thể cởi mở hơn, nơi ấy còn là nơi mình gặp được anh, người dường như vô tình giúp mình vượt qua mọi khó khăn trong công việc và cuộc sống.
Khi quyết định ra đi khỏi môi trường làm việc cũ ấy, người mình luôn nghĩ đến là anh. Vì giờ đây mình không còn cơ hội để được tham gia những chuyến du lịch ngắn ngày do công ty tổ chức cùng anh, không còn có cơ hội lấy cớ đến chỗ anh làm chỉ để gặp anh 1 xíu, không còn cơ hội để anh send cho mình những file hình ảnh dễ thương, những lời chúc hay chỉ là những bài hát cả anh và mình đều thích, và nhiều thứ khác nữa. Khi quyết định ra đi, chính anh là người khuyến khích, động viên mình nhiều nhất, anh bảo 2 đứa không nên làm chung công ty. Mặc dù vậy khi quyết định ra đi, mình cũng đã suy nghĩ rất nhiều, mình sợ phải làm lại từ đầu, mình sợ phải thích nghi với môi trường hoàn toàn mới, và mình cũng không muốn xa nơi làm việc có anh. Có lẽ mình hơi bi lụy và tình cảm quá, điều này đã khiến mình mất đi bao nhiêu cơ hội.
Bây giờ nơi làm việc cũ kia cũng chẳng còn lại bao người, mọi người đã ra đi tìm những công việc mới có nhiều cơ hội thăng tiến hơn, không biết có còn ai nhớ về khoảng thời gian làm việc vui vẻ nơi ấy không, nhưng mình thì không bao giờ quên được, không quên được cái dáng anh ngồi gọn gàng trên ghế, chăm chú nhìn vào màn hình vi tính, thỉnh thoảng vào phòng mình chọc ghẹo vài câu, không quên được cái anh chàng hay cải, cải đến mặt mày đỏ âu, không quên được 2 cô bạn điều phối dễ thương, thỉnh thoảng lại chui vào phòng mình ngủ ké, không quên được mấy anh chàng lớn tuổi hay lý sự, cả cái anh chàng trưởng nhóm cao kều, hàng tiếp tân dễ thương và nhiều chuyện. Tất cả đã in sâu vào tâm trí mình, tất cả giờ chỉ là kỷ niệm.
Mình yêu tất cả những điều đó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét